I ♥ a7-family♥

Let's together build the forum, because we are one and you are a member of A7
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Chỉ khi im lặng mới hiểu ! :|

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
pr3tty_ng0k

avatar

Tổng số bài gửi : 77
Join date : 03/10/2011
Age : 19
Đến từ : Đắk Nông

Bài gửiTiêu đề: Chỉ khi im lặng mới hiểu ! :|   Fri Oct 07, 2011 9:44 am

Vy nghe được rõ những tiếng thở phào, nó hít một hơi dài, cố thật bình tĩnh trong khi nhè ra một nụ cười: ”My name is Vũ Ngọc Vy, from New York...

Không! Rõ ràng là Vy không run! Nó chỉ thấy ngài ngại và chút chút hồi hộp. Cố liếc quanh một lần cuối, hy vọng tìm một ánh mắt thân quen mà chẳng thấy.Vy bẻ lạI cổ áo, đeo chiếc cặp chéo lên rồi bắt đầu bước theo cô giáo chậm rãi như đếm từng bậc cầu thang, lẩm nhẩm đoạn điệp khúc của LUCKY: “She is so lucky, she is star, but she cries, cries, cries in her lonely heart. Thinking if there’s nothing missing in my life. Then why do these tears come at night…”

Cô bước vào lớp một cách điềm đạm, Vy hơi cúi mặt, tay nắm chặt, đi sau. Lớp học đang như chợ vỡ chợt im ắng hẳn lại làm Vy hơi chột dạ. Đó đang là tiết Anh, vì vậy việc cô chủ nhiêm Lý bước vào hùng hồn như thế làm tụi nó hoảng sợ chút ít, thì con bé lẽo đẽo sau lưng cô lại làm chúng nó ngạc nhiên gấp bội. Những lá thư tí xíu, những cuốn truyện khéo léo kẹp trong những cuốn sách một cách ngoan đạo, những quả mận đang chuyền cuối lớp, tin dưa bở tăng giá, tin lính Mỹ đang nhảy tưng tưng trên đất Irăc…tất cả đều “xì-tốp” lại cho một cái gì đó mà tụi nó cho là trọng đại. Cô chủ nhiệm dõng dạc:”Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ có thêm một bạn mới”, Vy thấy lác đác lại có những lá bài được lật lên úp xuống, những mẩu thư lại…bay phấp phới như cờ Hoa Kỳ… Nó chợt giật mình khi cô nhắc tới mình: ”Bạn Vy sẽ tự giới thiêu. Cô Anh sẽ tiếp tục dạy ngay”, rồi lại điềm đạm và bình thản bước ra khỏi lớp.Vy nghe được rõ những tiếng thở phào, nó hít một hơi dài, cố thật bình tĩnh trong khi nhè ra một nụ cười:”My name is Vũ Ngọc Vy, from New York…” Rồi nó nói một vài điều gì đó ngắn gọn nhưng khó hiểu mà nó cũng quên ngay sau đó vài giây trước khi cúi thấp người chào, hình như là vậy !


Tràng vỗ tay miễn cưỡng của những-người-xa-lạ phía dưới làm cho Vy tự tin lại chút ít.Vy nhẹ nhàng ngồi xuống sau khi ngón tay của cô chỉ xuống bàn đầu… Ngoài trời từng chiếc lá bàng mỏng mảnh buông mình rơi xuống, ”you make me a better man” của FIVE vang lên từ một nơi nào đó rất gần: ”I’m trying to tell you, what’s on my mind, but will I make it, through in time…” Vy nhắm mắt lại: ”tất cả mới chỉ bắt đầu”…ở cuối lớp, Hương đập một cái vào vai Nhật: ”Này ông, dậy đi, lớp mình, vùa có thêm member đấy.” Nhật ngẩng đầu dậy, chẳng có vẻ gì là tỉnh táo: ”À,ừ…thế à?”, rồi gục xuống ngủ tiếp! Linh Nga gật gù cái đầu theo những âm thanh ma quái của Linkin’ Park. Hà cắm đầu vào mấy cái mạch điện tử trong chiếc FX500. Sơn thì ở đâu đấy với quả bóng rổ! Tuấn”Anhstanh” mê mẩn với đống công thức lý học rối mù của tiết sau. Tiến “chăn dắt” những sinh linh bàn cuối bằng bộ bài hái ra tiền ! Nói chung, sự tình nhân gian vẫn vậy!

****




Vy rất ghét lũ con trai lớp này! Ghét lắm! Ngoài những lúc dính với Tùng ái ở sân bóng rổ, lên lớp bao giờ Nhật cũng ngoan ngoãn… ngủ. Trung cũng chẳng khác là mấy, nó không nhủ, nhưng Vy không ưa bộ mặt lạnh tanh chẳng chút xúc cảm của nó. Ngược lại, phía nào có Tiến và Linh Nga thì lại nhộn nhạo quá mức cần thiết, tụi nó cãi nhau, cười đùa, hát ầm ĩ, rồi thỉnh thoảng ném một vài thứ linh tinh vào đầu…một vài kẻ xấu số, Vy dính một lần và vì vậy Vy căm tụi nó. Hà thì lần nào qua chỗ Vy cũng gõ vào đầu nó một cái! Sơn lâu lâu mới ghé lại lớp như một …cán bộ từ trên sở về thăm quan lớp học, gã nhòm nhòm ngó ngó một cách lạ lẫm, rồi lại…lặn luôn! Lũ con gái cũng chẳng hơn là mấy, trừ hai đứa đi cùng tụi thằng Tiến, những đứa còn lại thỉnh thoảng đá đi đá lại với nó vài câu rồi thôi. Hơn nữa, có vài đứa có vẻ không ưa Vy, tụi nó nhìn Vy cái kiểu thật dễ ám ảnh.Nói chung, Vy ghét tất!

Nó buồn ghê! Thì thầm với bản thân rằng giá cứ ở lỳ đất Mỹ…ở đây nó không quen, cảnh lạ, bạn lạ, lòng người cũng lạ… Nó sợ, còn thấy sợ hơn cả lúc mới dặt chân về nước. Nó có thể chấp nhận được sự khác biệt về vật chất nhưng không chịu được khổ sở về tinh thần.Vy vừa bị mẹ la vì lúc cô chủ nhiệm gọi điện đến thì trả lời: ”Chờ chút tôi gọi mẹ ra cho.” rồi cả lần nó ra phố: ”Bán cho tôi cái báo này.” thì bị mọi người cười đến phát ức.Nói chung, cũng lại nói chung, nó thấy ghét cuộc sống ở đây quá.Vy nghĩ, và nó tự khóc nức nở khi nghĩ về tụi bạn bên Mỹ…

* * * *






Vy đến lớp, ngồi thần người ra để nhớ xem hôm nay có những tiết gì. Chợt nó thấy trong ngăn bàn có một cái gì ấy như là…một gói quà. Đúng là một gói quà với những lời chúc rất giản đơn, nó nhắc Vy hôm nay là Giáng Sinh.Vy chợt thấy có cái gì đó đổi khác…

Sơn vẫn ít có mặt ở lớp như… một lẽ đương nhiên.Tuy có điều, Vy nhận ra qua vài lần nói chuyên ít ỏi: Sơn rất tốt và hiền, nó chỉ cảm nhân được thế không gì khác. Nhưng nó lại tin vào cảm nhận của mình vô cùng!

Trung hát rất hay, nó đã được nghe vài lần và giờ nó nghĩ Trung cũng chẳng quá lạnh như nó tưởng, hay, ít ra là với nó?

Giờ đây không hiểu sao khi thấy Linh Nga nhăn nhở:”con vịt nhồi bánh đúc” hay Tiến gào lên: ”Na, có một quả na!” mỗi khi nhìn thấy nó, Vy không thấy tức, nó lại thấy vui vui vì dược lưu tâm, như nó vẫn muốn.

Sau cái lần Tuấn chỉ cho nó hiểu mấy bài toán …kinh điển, Vy thấy một thằng con trai cắm đầu vào sách vở cũng thật thú vị!

Vy trở thành “con gái “của Hà từ lúc nào chẳng hay, Vy thích tính Hà lắm, nó nghĩ đây là một thằng con trai thẳng thắn và chân thành. Hơn nữa, sau khi nó biết Hà từng được giải trong cuộc thi “Rôbôt” thì nó không còn thấy rùng mình mỗi khi Hà cắm cúi cả tiết cho đống vi mạch thỉnh thoảng lại kêu “tít tít” nữa.

Sau cái lần Nhật đang ngủ thì bật dậy và hào hứng kể cho nó về cái giấc mơ vừa trải qua, rồi lại…lăn ra ngủ tiếp, nó thấy đây quả là một thằng con trai kì lạ, dù gì nó cũng không còn ghét cái tính ưa ngủ của Nhật nữa. Và cứ mỗi lần ngồi tưởng tượng về Nhật, hình ảnh một con …gấu ngủ đông lại làm nó phì cười!

Bên con gái chẳng có gì đặc biệt, chẳng có ai ăn hay nói tốt, cũng chẳng có người nào kiến thức cao siêu, nhưng giờ tụi nó thật tốt với Vy, đi đâu cũng kéo Vy theo, kể cho nó nghe những chuyện cười đau ruột…Và nó biết đó là những tình cảm thật.

Vy lúc lắc cái bím tóc lũn cũn, nó ngạc nhiên vì, mình, vì bạn bè, vì tất cả. Nó chợt thấy sao thân thuộc đến thế! Cảnh vật trước mắt nó bừng sáng, rực rỡ và mới mẻ. Ngoài sân, lá bang vẫn rơi. Trong lớp, Nhật vẫn…ngủ. Linh Nga lại gật gù với chiếc headphone cùng những âm thanh điện tử quen thuộc. Tiến ngồi chọc cho mọi người tức lên rồi cũng chính nó làm họ khổ sở vì cười.Hà ngồi rúc rích một điều gì đó với Trung đang hờ hững chép bài. Sơn thì đâu đó với những cú ném bóng điệu nghệ. Tất cả vẫn thế nhưng giờ đây Vy lại thấy yêu nó hơn bất cứ cái gì… Nó nhớ loáng thoáng một câu danh ngôn, của Anh thì phải: ”before you ask: did my friend do anything for me, first you should ask: did I do anything for them”, và tự thấy mình nhỏ bé quá! Một mùi là lạ lan toả trong không gian dịu quá, Vy thì thầm cho riêng mình: ”Tất cả cũng mới chỉ bắt đầu…”!!!



Cạnh những ngày vui vẻ, luôn có thời gian buồn tẻ, bất cứ một chuyện nhỏ nhặt nào cũng có thể khiến người ta cảm thấy chán nản haykhó chịu. Chẳng hạn, mới chỉ vừa tháng trước, gia đình tôi rộn rã dọn về ngôi nhà mới rộng hơn có nhiều cửa sổ và khu công viên nhỏ phía trước nhà. Thế nhưng giờ đây mẹ tôi không còn vui nữa.

Bà hay than phiền bầy côn trùng ngoài kia bay vào bếp qua những ô cửa, rồi ánh nắng chói gắt chiếu qua khung kính buổi trưa khiến không khí trong nhà trở nên nóng bức. Bố tôi đi vắng suốt. Chắc chắn ông chẳng thể hiểu được những mệt mỏi nhỏ xíu nhưng liên tiếp mà mẹ phải đối diện mỗi ngày.

***

Mối quan hệ của tôi với Thiện cũng thế. Những ngày hẹn cuối tuần cùng đi xem phim, mua đĩa phim hay dạo nhà sách không còn hồi hộp tươi vui như lúc mới quen. Buổi tối, sau một ngày đi học và làm thêm, chúng tôi gửi cho nhau vài tin nhắn, một biểu tượng nụ hôn là hết.

Nhiều khi tôi nghĩ rằng mình đã chọn lầm người...

Sau khi nộp bài tiểu luận, thay vì về nhà, tôi chạy xuống căng-tin trường ăn trưa. Rất nhiều sinh viên năm nhất như tôi tụ tập dưới căng-tin nên thức ăn đã hết. Tôi đành mua một ổ bánh mì kẹp thịt ở một xe đẩy ngoài đường. Người bán còn hậu hĩ gắp cho tôi thật nhiều đồ chua. Sau khi gặm nhanh ổ bánh, tôi chạy xe máy đi thẳng qua cửa hàng bán đèn trang trí, nơi tôi làm thêm theo ca.

Trên đường, bỗng bụng tôi đau quặn. Khi tôi vừa dựng xe trước cửa hàng, cơn đau lại ập đến. Mắt tôi tối sầm. Một người đứng gần đó nhanh tay đỡ kịp trước khi tôi ngã vật xuống. Tôi được đưa vào bệnh viện. Món bánh mì mua ngoài đường khiến tôi bị ngộ độc thực phẩm. Tỉnh lại một chút, tôi gọi cho Thiện.

Từng hồi chuông dài nhưng cậu ấy không trả lời. Có lẽ Thiện đang bận rộn trong phòng thực hành cơ khí, say sưa lắp ráp mấy cỗ máy yêu thích và đoán rằng cuộc gọi từ tôi chẳng quan trọng gì. Tôi chỉ nghĩ được đến đấy rồi lại nhắm mắt, thiếp đi dưới tác dụng của mũi thuốc tiêm giảm đau.

***

Bác sĩ giữ tôi nằm bệnh viện hai ngày. Mẹ ở bên tôi một lúc rồi lại đến công ty và về nhà nấu ăn. Ở lại với tôi là Thiện. Chóp mũi cậu ấy dính một đốm đen của dầu máy chưa kịp chùi khi từ phòng máy bên trường Bách Khoa lao đến đây. Thế nhưng, điều đó cũng không làm tôi xúc động nữa.

Khi tôi đau nhất và nguy hiểm nhất, cậu ấy đã im lặng. Tất cả mọi cảm xúc trong tôi tan đi. Công việc thiết kế máy móc của cậu ấy quan trọng hơn tôi nhiều. Thiện hình như cũng cảm nhận được phần nào những gì tôi nghĩ. Cậu ấy lẳng lặng xách bình thuỷ đi mua nước nóng, thổi nguội cho tôi uống thuốc.

Thỉnh thoảng, Thiện lại hỏi tôi có lạnh không, có muốn bôi chút dầu nóng không. Vờ như mệt đến mức không thể nói gì cả, tôi chỉ gật hay lắc, nhìn cậu ấy bằng ánh mắt thờ ơ.

Tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện chia tay cậu ấy

Tôi đi học và trở lại làm thêm ở cửa hiệu bán đèn trang trí như trước đây. Tôi và Thiện vẫn gửi những tin nhắn vắn tắt trước khi ngủ. Nhưng suy nghĩ trong tôi đã khác. Tôi tự đặt ra cho mình khoảng thời hạn đúng một tuần. Tôi sẽ suy nghĩ thật sâu về cảm xúc, về tình yêu giữa Thiện và tôi. Nếu không có gì thay đổi, tôi sẽ nói chia tay với cậu ấy. Chấm dứt tình cảm khó chịu. Như thế tốt cho cả hai. Cậu ấy sẽ được tự do theo đuổi những việc yêu thích. Còn tôi sẽ tìm thấy chàng trai thực sự của mình.

***

Bố tôi bay từ Đà Nẵng về nhà. Mệt mỏi với chuyến công tác dài ngày, đặt lưng xuống giường là bố ngủ ngay. Mẹ nấu cơm, không nói gì, nhưng vẫn lộ ra vẻ thất vọng vì bố không phụ giúp việc nhà.

Sau bữa trưa, bố tôi dắt xe đi ngay. Lúc về, bố xắn tay áo, bắt đầu khoan tường và đóng lên phía trên các khung cửa sổ những cây sào treo tấm màn lưới bằng nhựa. Để bình thường, ánh sáng xanh mát từ công viên vẫn tràn vào nhà. Nhưng, chỉ cần chỉnh một sợi dây, những ô lưới bỗng đóng lại. Không loài côn trùng nào có thể bay qua. Ánh nắng trưa chói gắt cũng đành ở bên ngoài tấm rèm ấy. Mẹ đứng im, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc.

Lúc chỉ còn hai bố con, tôi ngạc nhiên: "Sao bố biết mẹ bực dọc mà lắp rèm vậy?".

Bố cũng ngạc nhiên không kém, rồi bật cười: "Ồ, con không biết là đàn ông hiếm khi bày tỏcảm xúc, nhưng họ luôn hiểu rõ người thương yêu của họ thật sự cần gì sao?". Tôi lặng đi.

Suốt đêm, tôi nghĩ mãi về bí mật mà bố chia sẻ.

Tôi chợt hiểu, yêu thực sự luôn đem đến một cảm giác ấm áp bình yên...

Sáng Chủ nhật. Tôi sẽ phải nói với Thiện quyết định của mình vào ngày hôm nay. Khi tôi sắp sửa gọi cho cậu ấy, thì điện thoại của tôi đã rung lên trước. Thiện gọi, hẹn cùng tôi đi mua sắm. Tôi khựng lại. Thật lạ lùng, có bao giờ cậu ấy thích mua sắm đâu. Nhưng, dù sao lần cuối cùng chúng tôi đi cùng nhau, nên tôi bằng lòng.

Thiện sang đón tôi, đón xe bus lên khu chợ đầu mối bán đồ gia dụng. Chẳng thể nói ra quyết định chia tay của mình trong khu chợ đông đúc náo nhiệt, tôi chỉ biết cầm thật chặt bàn tay cậu ấy, để không bị lạc.

Thiện dừng lại trước một cửa hàng bán các dụng cụ bảo quản thực phẩm. Trong khi tôi còn tròn mắt ngác ngơ, cậu ấy đã tìm được loại cà-mên tráng thuỷ hai ngăn, nắp rất kín, có thể đựng cơm, thức ăn cùng canh súp cả ngày mà không nguội, mang đi khắp nơi mà không đổ ra ngoài. Thiện chọn một chiếc có vỏ nhựa bọc ngoài in hình Hello Kitty, màu hồng dâu. Màu tôi yêu thích nhất.

Thiện nói khẽ thôi, mà tôi vẫn nghe rõ giữa vô số thanh âm ồn ào: "Thiện mua chiếc cà-mên này để bữa nào buổi trưa bận học không về nhà, Hân mang cơm theo. Như vậy sẽ an toàn, không bị ngộ độc thực phẩm nữa…".

***

Hai đứa tôi đứng chờ ở trạm xe bus. Cơn mưa mùa xuân lất phất dịu nhẹ. Vài đợt gió liên tục làm xao xác hàng cây điệp vàng. Nhưng tôi không lạnh. Bên tôi, Thiện nheo nheo đôi mắt nhìn mưa, vẫn ít nói như mọi lần. Tôi chợt hiểu, yêu thực sự luôn đem đến một cảm giác ấm áp bình yên.

Và đôi khi, chỉ trong sự lặng im, người ta mới hiểu thấu điều giản dị mà lạ lùng ấy.



Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://vn.360plus.yahoo.com/baby_girls0ck_1998/
 
Chỉ khi im lặng mới hiểu ! :|
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
I ♥ a7-family♥ :: Diễn đàn :: ♀♂♥ღஐ:._ (TeenStory) _.:ღஐ♥♀♂-
Chuyển đến